Có phải là yêu
Mà sớm chiều rạo rực ?
Có phải thương nhiều
Nên thao thức từng đêm ?
Ta muốn hỏi đất rừng- người cũng có con tim ?
Và cũng có những niềm riêng không tả ?
Chiều nông trường
Không gian yên lặng quá !
Đất nghĩ suy gì …cũng hóa trầm tư ?
Hương vị cây đời- Nào đâu chuyện thực hư ?
Và hạnh phúc, khổ đau
Có như điều may rủi ?
Hiểu lắm người ơi ! Nhưng mùa khô nắng xối,
Đất thở nhọc nhằn…vẫn vời vợi niềm mong.
Ấp ủ mầm xanh…thương đến ngập lòng
Ướp giọt mồ hôi cho tươi dòng mật chảy
Nước Trong ơi ! Những đêm dài khắc khỏai…
Nghe đất trở mình lòng cứ mãi xốn xang
Bởi ta hiểu rồi trong vất vả gian nan,
Dòng mật đậm là hương tràn từ đất
Bởi ta hiểu một điều đơn giản nhất :
Người nặng tình nên đất mới nồng hương.
Chiều mênh mông ,
Yên vắng quá nông trường…
Lê Thị Thu Hương