Mình dường đã ngủ trăm năm
Sớm mai thức dậy thấy nằm trong mây
Lạ lùng sao, đớn đau này...
1.
Hay là mình bỏ cả đi?!
Giấc mơ chẳng đuổi
Có khi lại về
2.
Thôi đừng hẹn lại nay mai
Đắm say này biết có dài được bao...
3.
Người vực sâu ta núi cao
Lời yêu ấy biết thế nào mà đo?
4.
Ta rất sợ người chẳng yêu ta
Ta bèn đi hỏi hết giang hà
Dẫu đến non cao hay bể thẳm
Thương hại nhìn ta chúng nói là...
5.
THẤT TÌNH CA
Thất tình à, thất tình ơi
Khoái nhau cho dữ rồi chơi bo xì
Dùng dằng chẳng thể quên đi
Làm ăn bê trễ, đứng đi bất cần
Nói năng ra điệu ra vần
Giữa trưa nắng nóng xuất thần làm thơ
Thất tình, phải thất tình cơ
Thất tình mới thấy mình khờ như ai
Yêu chi yêu miệt yêu mài
Yêu không đếm xỉa rộng dài gần xa
Đếm đi này một hai ba
Bao nhiêu năm nữa thì ta hết buồn ?!
6.
QUAN TRỌNG GÌ CHUYỆN NÓI ?!
Chúng mình nói bằng thứ ngôn ngữ khác nhau
Khi ta đang nghĩ về biển cả
Thì người mơ về rừng núi
Khi ta nói về vị muối mặn nơi đầu sóng
Thì người nghĩ về mật hoa và bầy ong
Sao chúng mình có thể đi chung?
Hay đơn giản là chỉ nắm tay nhau
Đời ấy mà
Quan trọng gì chuyện nói.
7.
Đôi khi trông tiếng trả lời
Thế rồi nhận lại một trời lặng thinh
8.
Vài năm nữa có khi rồi sông cạn
Lòng yêu kia cũng có hạn có kỳ
Nhưng chỉ cần người bên nớ đừng đi
Người bên ni vững bụng,
Lỡ có chi
Cũng chờ!
9.
Cảm ơn những chuyện ngẫu nhiên
Người là chút mộng ta tìm bấy nay
10.
Thuyền tam bản giữa đêm trăng
Theo sông về bể
Đưa anh về nàng
Ừ thì trời đất namg mang
Phải bên nhau dẫu muộn màng
Tình ơi!
Cảm ơn đất, cám ơn trời
Dọc ngang rồi cũng về ngồi bên nhau.
11.
VẪN MUỐN CẦM BÀN TAY ẤY VÀ MƠ
Trăng trên biển soi thấu lòng cát sỏi
Mây đêm xa mài miệt cuộc giang hồ
Dẫu biết chứ chuyện đời đâu tính được
Vẫn muốn cầm bán tay ấy và mơ
Biết có cùng nhau qua nọ núi kia sông
Biết có thể nào chia hết mùa trăng ấy
Biết có còn nhau khi sớm mai thức dậy
Hay ta sẽ quên nhau như nhiều phen đã dặn lòng
phải nhớ trong đời.
Ta vẫn muốn nhớ người
Sau muôn đêm sâu nữa
Ta muốn nhớ người khi tơ tóc rồi phai
Ta muốn nhớ người dẫu qua tháng năm dài
Chúng ta đều chẳng còn là nhau của thời ước mơ
nào cụng lung linh, khoảng trời nào cũng chật chội
Mắt xa vắng kể nhau nghe chuyện mới
Ta vẫn muốn nhớ người dẫu tan nát rồi đây.
12. CHÀNG TUỔI TRẺ VÀ ĐÓA HỒNG NHO NHỎ
13. CẦN GÌ?!
14.
Khi đang êm ấm thuận hòa
Bồ là ruột thịt, bạn là người dưng
Đến hồi tan vỡ, rưng rưng
Mới hay đích thị người dưng là nhà
15.
Lạ lùng.
Mình đã gặp nhau
Để mơ
Bất kể ngày sau thế nào
.
.
.
.
..
còn nữa
làm biếng gõ quá !
Thứ Sáu, 1 tháng 11, 2013
Thứ Hai, 6 tháng 5, 2013
HƯƠNG ĐẤT
Có phải là yêu
Mà sớm chiều rạo rực ?
Có phải thương nhiều
Nên thao thức từng đêm ?
Ta muốn hỏi đất rừng- người cũng có con tim ?
Và cũng có những niềm riêng không tả ?
Chiều nông trường
Không gian yên lặng quá !
Đất nghĩ suy gì …cũng hóa trầm tư ?
Hương vị cây đời- Nào đâu chuyện thực hư ?
Và hạnh phúc, khổ đau
Có như điều may rủi ?
Hiểu lắm người ơi ! Nhưng mùa khô nắng xối,
Đất thở nhọc nhằn…vẫn vời vợi niềm mong.
Ấp ủ mầm xanh…thương đến ngập lòng
Ướp giọt mồ hôi cho tươi dòng mật chảy
Nước Trong ơi ! Những đêm dài khắc khỏai…
Nghe đất trở mình lòng cứ mãi xốn xang
Bởi ta hiểu rồi trong vất vả gian nan,
Dòng mật đậm là hương tràn từ đất
Bởi ta hiểu một điều đơn giản nhất :
Người nặng tình nên đất mới nồng hương.
Chiều mênh mông ,
Yên vắng quá nông trường…
Lê Thị Thu Hương
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)